Hãy tha thứ nếu có thể

0
62

[Am] Những giấc mơ mãi dang [F] dở từ khi còn như đứa [C]
Và nỗi đau chưa phai [Dm] mờ thời gian qua vẫn ê [Am] chề
Bước chân đi nắng hay [F] mưa, thấy đôi mắt em vẫn như trời [Dm] đêm
Gối lên hồi ức đong [Am] đưa, lâu lắm ở trái tim [Dm] em, hết êm [F] đềm

Là vì [Am] ai, khiến [G] em chẳng yêu con [F] người
Tháng [G] năm trôi qua bớt [Am] vui
Oán [G] than nặng trĩu đôi [F] vai, [Dm] và chất chứa hận [Am] thù
Nếu [G] ai đưa cánh tay [F] ra, thì [G] em sẽ nắm hay [Am] buông
Đám [G] mây đen chắc sẽ [F] bay, để [Dm] bầu trời quang từng [Am] ngày.

[Am] Hãy thứ tha nếu có [F] thể vì cuộc đời là như thế [C] đấy
Và khuất sau những tiếng [Dm] cười còn nhiều người mang riêng đắng [Am] cay
Đã qua giông bão em [F] ơi, sao vẫn cứ giữ mãi những nỗi [Dm] niềm
Phải chăng hồn em hoá [Em] băng, chẳng thể rung lên trở [Am] lại nơi thẳm [F] sâu

Bài viết liên quan

Trả lời

Vui lòng nhập nội dung
Vui lòng nhập tên của bạn