TOP 5 Những bài hát hay nhất về mùa đông Hà Nội




Có những ca khúc bất hủ về mùa đông Hà Nội tồn tại mãi với thời gian.

Mùa đông Hà Nội vẫn quyến rũ dịu dàng đã làm xao xuyến bao tâm hồn nghệ sĩ, để tạo nên những nốt nhạc bất tử sống mãi cùng thời gian.

Những mùa đông yêu dấu – Đỗ Bảo

Đó là một chiều thênh thang gió, một mình dạo qua những phố cổ ngoằn ngoèo in bóng thời gian, lắng nghe qua ô cửa sổ nhà ai một khúc tự tình Đỗ Bảo. Chợt yêu đến thế giọng ca ngọt ngào của chàng ca sĩ vẫn hay hát những bài tình êm như gió và nhẹ như chút nắng vàng phai nơi góc phố mùa đông.

Lãng đãng chiều đông Hà Nội – Phú Quang

Lại thêm một chiều đông Hà Nội lãng đãng, lãng đãng mây mù, lãng đãng sương, lãng đãng bước chân một kẻ lạc đường trong những chuyến hành hương về quá khứ. Phủ Tây Hồ vẳng một tiếng chuông xa, khói sương nơi nào bảng lảng. Giọt mưa phùn ướt áo ta mà con đường thì xa, bước chân người… liệu có về lối cũ nữa không?

Nỗi nhớ mùa đông – Phú Quang

Bài hát này chắc hẳn là bài hát bất hủ về mùa đông. Đã rất nhiều thế hệ thích nghe bài này. Và nó luôn gợi cho người ta một cảm giác se lạnh của mùa đông. Bài hát này đậm chất mùa đông Việt Nam, đậm chất con người Việt Nam.

Từng cơn gió mùa đông Bắc thổi về qua từng con phố, từng mái nhà, từng khung cửa sổ. Ngồi uống cafe’ nghe Nỗi nhớ mùa đông sẽ chiêm nghiệm được nhiều điều, vỡ lẽ ra nhiều điều về con người và cuộc sống…

Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa – (Nhạc: Trương Quý Hải; Thơ: Bùi Thanh Tuấn)

Có lẽ mỗi khi nghe Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa do ca sĩ Hồng Nhung trình bày cũng sẽ man mác một nỗi buồn. Một Hà Nội hiện lên chợt gần mà lại quá xa xôi. Không phải tại cành cây đứng một mình trơ trụi lá, không phải con sóng chỉ biết xô nghiêng về một phía, không thể giải thích được nỗi buồn sao lại cứ phảng phất mỗi chiều chớm gió đông về… Chỉ biết ai đặt chân đến Hà Nội là lại thấy cảm giác ấy! Có phải chăng là do mùa này, Hà Nội vắng những cơn mưa…

Đêm mùa đông Hà Nội – Hoàng Phúc Thắng

Ca khúc được sáng tác bởi Hoàng Phúc Thắng do ca sĩ Thùy Dung trình bày còn ám ảnh ta nhiều đêm đông Hà Nội buồn với tiếng dương cầm.

Hà Nội về đêm, những con đường se lạnh, phố cũng dài hơn. Hà Nội về đêm vẫn sáng ánh đèn. Từ ánh đèn đường vàng vọt, đìu hiu trên những đại lộ không người, đến ánh đèn mờ trong những quán bar, vũ trường ồn ào một cuộc sống xa hoa nhưng hư vô, phù phiếm; từ ánh đèn leo lét trên một chiếc xe đẩy bán ngô nướng, khoai nướng, đến ánh đèn tuýp sáng trắng của những quán ăn đêm; từ những ánh đèn biển hiệu quảng cáo sáng trưng đến những ánh sáng hiếm hoi còn tỏa ra từ một ô cửa kính mờ trên căn gác mái, nơi cậu sinh viên bộn bề bài vở, người nhạc sỹ miệt mài viết cho xong những nốt nhạc cuối cùng, hay đơn giản chỉ là một người còn thao thức… nhớ nhớ, thương thương.